Thứ Ba, 11 tháng 9, 2018

Chùm thơ viết về Hà Nội tình yêu & nỗi nhớ hay, dạt dào cảm xúc


thơ Hà Nội tình yêu và nỗi nhớ.

Xin mời các thi hữu cùng sáng tác và chia sẻ những cảm xúc của mình về Hà Nội. Có thể là Hà Nội mùa mưa, Hà Nội mùa thu, nỗi nhớ về Hà Nội,.v.v.
Kính chúc buổi giao lưu thơ Hà Nội tình yêu & nỗi nhớ trên thoxuonghoa.com thành công tốt đẹp!

#1

Hà Nội Mưa Và Nhớ - Thơ: Đỗ Kim Quang


Trời Hà Nội hôm nay mưa nhiều quá
Triệu hạt mong lã chã phủ tim buồn
Vắt ngang trời mưa lũ chẳng ngừng tuôn
Cho nỗi nhớ khơi nguồn dâng sóng biển

Nhớ ánh mắt, bờ mi đầy âu yếm
Giọt môi nồng dâng hiến những đam mê
Mưa vẫn giăng, phong kín mọi nẻo về
Hồn thấm đẫm tái tê vì xa cách

Từng giọt nhớ nhỏ vào lòng tí tách
Ngấm vào từng mao mạch chảy về tim
Một mình anh góc phòng vắng im lìm
Mặc nỗi nhớ nhấn chìm dòng tâm tưởng

Khi đã nguyện cùng nhìn về một hướng
Chẳng xao lòng tơ vướng những hờn ghen
Chỉ yêu thương theo gió đến buông rèm
Và trăng sáng đêm đêm về gối mộng

Mưa đã tạnh, Hà Nội bừng nhịp sống
Nỗi nhớ em vẫn đọng mãi trong hồn
Em đâu rồi, giải tỏa hết nguồn cơn ?
Cho đời mãi xanh mơn niềm mong ước !



#2

Gửi Đến Em Mùa Thu Hà Nội - Thơ: Đỗ Kim Quang


Anh muốn gửi đến em mùa thu ấy,
Mùa thu vàng bừng dậy những đam mê
Lá me mưa giăng mắc lối ta về
Suôn tóc thả triền đê lồng lộng gió

Anh muốn gửi vườn thu nồng hoa cỏ
Ngát Hoàng lan, trải đẫm ánh trăng ngà
Khúc giao mùa theo gió quyện mây xa
Nhịp tim vọng thiết tha tình yêu hát

Anh muốn gửi dòng thu vàng bát ngát
Đắm lời thơ khúc nhạc luyến hương ngàn
Nghe gió chiều dìu dịu chở mùa sang
Hồn thắp lửa, ngực căng tràn nhịp sóng

Anh muốn gửi tiếng thơ tình bay bổng
Cho nồng nàn mạch sống tuổi đôi mươi
Ngọt vành môi say đắm thuở yêu người
Cuộc đời mãi thắm tươi lời nguyện ước

Anh muốn gửi dáng thu ngời tha thướt
Cốm thơm nồng xanh mướt những bàn tay
Gửi đến em nguyên vẹn trái tim này
Cùng hạnh phúc sum vầy THU HÀ NỘI !

sắc màu hồ Gươm lúc về đêm.

#3

Ước Mơ Thăm Hà Nội - Thơ: Anh Thư Trần


Tôi chưa một lần đến thăm Hà Nội,
Nhưng trong tôi man mác có mùa Thu,
Hà Nội trong tôi ấm những lời ru,
Giai điệu nhớ , thương vấn vương lời hát,

Tôi mơ ước được đến thăm Hàng Bạc,
Thăm Hồ Gươm và Ba Sáu phố phường,
Những con đường mùi hoa sửa thơm hương,
Người ta bảo ...chỉ mùa Thu mới có.

Tôi mơ ước một lần ra nơi đó,
Thưở ngàn xưa vang tiếng đất Thăng Long,
Thưở Hùng Vương tạo dựng cháu con Rồng,
Để ấm áp tự hào là người dân Việt.

Tôi khao khát với nhiều điều muốn biết,
Hà Nội trong tôi thao thức từng ngày,
Mơ ước sao cuộc sống sẽ đổi thay,
Hết vất vả ... tôi sẽ thăm Hà Nội.



#4

Thu Hà Nội - Thơ: Thanh Vân


Thu Hà Nội ngạt ngào hương hoa sữa
Hương ngọc lan nồng ấm dưới mưa rơi
Những nhành lá nhẹ nhàng khẽ buông lơi
Nhuộm phố phường một màu vàng xao xác

Thu trở về qua gánh hàng lác đác
Thơm ngọt ngào hương cốm mới tinh khôi
Một bàn tay nắm chặt bước chung đôi
Thêm mơ màng dưới trời thu dịu ngọt

Mùa thu sang từ gương sen còn sót
Để đón chào bông cúc mới vui tươi
Tạm biệt nhé chùm hoa sấu thôi rơi
Vui phơi phới dưới nắng vàng hoe nhạt

Thu mang theo những cơn mưa dịu mát
Gánh hàng hoa thơm ngát dọc Tây hồ
Và thoáng qua trong những giấc em mơ
Ngỡ ngàng thấy bóng hình anh ở đó.

Sen trên phố - Hà Nội.

#5

Hà Nội Thu Và Em - Thơ: Phan Hòa


Tháng Tám ta về thăm Hà Nội
Một chớm Thu sang bãng lãng gió ven hồ
Tiếng xạc xào khua động khoảng hư vô
Vài tà áo thướt tha chiều bên phố

Đã nghìn năm Hà Nội em vẫn thế
Đẹp dịu dàng như thiếu nữ triều Xuân
Bóng Tháp Rùa nghiêng xuống mặt Hồ Gươm
Cầu Thê Húc nối qua miền quá khứ.

Thuở rồng bay đã trở nên huyền sử
Chiếu dời đô, ghi dấu một kinh thành
Khắc thời gian lên những mảng rêu xanh
Dải yếm buộc câu chuyện tình lãng mạn…

Anh mãi mãi, người khách thường lai vãng
Nắm tay em qua ba mươi sáu phố phường,
Vào Hàng Gai kết sợi dây thương
Để cột chặt hai đứa mình lại nhé!

Có phải Hà Nội em đã vướng câu duyên nợ
Với Thăng Long dang díu khách sông hồ
Để đời anh bỗng hóa một nhà thơ
Từ thuở biết yêu em – người Hà Nội...?

Anh vẫn thích những lần em hờn dỗi
Mắt đượm buồn như mặt nước Hồ Tây
Ngước lên nhìn vời vợi phía trời mây
Để anh núp sau lưng cười rón rén

Em vẫn thế, áo dài nghiêng vành nón
Gái Hà Thành tạo dáng với năm châu
Nét họa đơn thuần nhưng thăm thẳm chiều sâu
Nối hiện tại vào ngàn năm lịch sử...

Hà Nội em không chuốt từng câu chữ
Những tên đường vẫn giữ dấu thời gian
Bên Hàng Thùng, Hàng Nón, Hàng Than...
Anh sẽ đặt một Hàng Yêu cho chúng mình em nhé!



#6

Hà Nội - Ký Ức Chợt Về - Thơ: Thanh Sơn Trần Thị


Hà nội ơi, rực rỡ nắng ban mai
Để con tim yên bình trong hơi thở
Để yêu thương chìm sâu vào nỗi nhớ
Cho cuộc đời và cho mỗi ước mơ

Hà nội ơi, đẹp mãi những vần thơ
Cuối Thu rồi, vẫn thơm mùi hoa sữa
Ký ức trỗi lên những gì còn chất chứa
Lá rơi nhiều làm nhức nhối con tim

Tình hôm nay là tất cả nỗi niềm
Là khát vọng, là yêu thương chan chứa
Cải hé ngồng, hoa vàng như mở cửa
Mong ngày mai tương lai sẽ ngập tràn

Hà nội ơi ! Sao ta thấy nồng nàn
Trái tim đang rộn vang ngàn khúc hát
Yêu thương về cho lòng ta dịu mát
Đóa hoa vàng, Thu tràn ngập trong ta

Nhớ những chiều, nhớ ánh mắt thiết tha
Nhớ bờ môi ngây thơ Thu ngày đó
Cúc reo vui đón chờ ai trước ngõ
Gió khẽ vờn cho mái tóc bay bay

Hà nội ơi, ký ức chợt như say
Dưới trời Thu, gió hồ Gươm gợn sóng
Hàng liễu rủ, tóc lay lay trông ngóng
Một tình yêu, một hình bóng – Ta về !..

Phố Bà Triệu - Hà Nội.

#7

Hà Nội Trong Tôi - Thơ: Nga Vũ


Hà Nội chiều nay trở gió
Khăn quàng áo ấm tung bay
Mơ chiều Hồ Tây lãng đãng
Ru em một bóng trăng gầy

Tôi về Hà Nội ngàn xưa
Để nghe guốc khua phố vắng
Tóc dài bay trong con nắng
Nhớ em mây đổ hao gầy

Hà Nội tôi mơ ngày cũ
Cây bàng đỏ lá heo may
Góc phố hình như ren rét
Em đâu xuống phố chiều nay

Hà Nội thầm thì ngõ nhỏ
Phố xưa ba sáu chốn này
Có còn dư âm ngày cũ
Giờ đâu tà áo em bay

Tôi về Hà Nội dấu yêu
Bao mùa nắng mưa vẫn nhớ
Tôi yêu Hồ Gươm chớm nở
Tình quê ươn ướt mắt này

Hà Nội đón tôi người nhé
Đứa con xa xứ quay về
Để nghe tim mình rộn rã
Nụ hồng bung nở đêm nay.



#8

Thu Hà Nội Nhớ Anh - Thơ Và Tình


Hà Nội ơi, em đã đến đây rồi !
Chiều thu tàn Hồ tây mùa nước nổi
Sóng đuổi nhau, sóng đầu chen sóng cuối …
Gương nước xanh, yên ấm một màu xanh

Tia nắng vàng, mang theo ra thăm anh
Sài gòn em cuối thu còn ấm áp
Hà nội thì đông về sao chậm chạp
Năm nhuận thu dài đầy ắp mưa ngâu !

Về thăm anh, nhưng chẳng gặp anh đâu ?
Gữi cho anh chút thương vào trong gió
Lối anh về rắc đầy sắc lá đỏ
Đường em đi cỏ dạị nở hoa chào

Đi loanh quanh, lòng trống trãi biết bao
Bàn tay em đan vào nhau thừa thãi
Chùa Trấn quốc chiều xưa em đứng đợi
Vòng sau lưng, anh ôm trọn vòng eo

Ra lần này em cũng gói nắng theo
Nhưng vắng anh, lòng buồn tênh lạnh giá
Em thả nắng cho chiều thu óng ả
Tia nắng vàng em bỏ lại trời mây

Thôi em về, tạm biệt những mê say
Xin gữi lại cả trời thương biển nhớ
Nếu một mai giọt nắng rơi trước cửa
Là nắng em mang đến tự trời nam.

Cầu Thê Húc - Hà Nội.

#9

Hà Nội Mùa Sang - Thơ: Mạnh Hy


Anh biết rằng trời Hà Nội mình Em
Lang thang bước dưới Thu vàng sắc lá
Mắt buồn lem giữa đời trôi hối hả
Anh chẳng ở bên ... đan ngón tay hồng

Hà Nội mùa này ... Em nhỉ sắp vào Đông
Hoa Sữa rủ nhau buông hoài cánh trắng
Cơn mưa vu vơ gieo mình nín lặng
Làn bấc se se đâu đó kia rồi

Em mùa này tô đậm nhé màu môi
Cho chúm chím lời yêu hoài mọng đỏ
Hà Nội ấy đêm về hay trở gió
Bước một mình khăn ấm nhớ quàng thêm

Hà Nội ơi diệu vợi những êm đềm
Trong xa cách níu lòng Anh chợt nhớ
Mùa đi sang Em về đừng bỡ ngỡ
Hẹn một ngày ... Anh đợi ... lối yêu xưa.



#10

Bất Ngờ Với Mùa Thu - Thơ: Hồ Thanh


Em nói gì với Hà Nội đi!
Nắng Cố đô hanh vàng trên phố Cổ
Cụ Bà hàng nước ngồi bên khung cửa sổ
Nhìn mùa thu sang và mây trắng trên đầu

Sao tình cờ ta lại được gặp nhau?
Giữa Thủ đô người Tràng an - Hà Nội
Dáng mi ơi sao cười hoài không nói
Hay mùa thu đã nói hộ em rồi?

Biết nói gì Thăng Long ngàn năm ôi !
Nắng Hoàng Thành có hồng Bia Văn Miếu
Tưởng như thấy trạng nguyên ngồi trên kiệu
Nét vàng son lịch sử thắm tươi màu

Em nói gì với mây gió trên cao
Trời thanh khiết khi lòng ta thanh tú
Ta không hẹn hoa sữa bừng thêm nụ
Ngàn năm sau thu biết có em về!

Chúng mình nói gì với nhau đê!
Chuyện thu trước phân ly ai biết được!
Anh đã thấy Hồ Gươm trời soi nước
Anh cùng em sánh bước đón thu này

Chia tay em, chia tay mùa thu!
Nắng Hà Nội có vàng trên Tháp cổ
Đành lỗi hẹn với mùa thu lá đổ
Heo may về ...
Em nhắn nhủ dùm anh...

Chiều Hà Nội bình yên.

#11

Hà Nội Cuối Thu - Thơ: Sa Sa


Hà nội hôm nay
Gió đã chuyển mùa
Trên đường phố
Bớt nồng nàn hoa sữa
Màn sương trắng
Giăng mờ trên vòm lá
Chưa về khuya
Đã thưa thớt vắng tanh

Cuối thu rồi anh có biết không anh
Trời Hà nội đã bắt đầu se lạnh
Em vẫn đợi sao vẫn hoài xa cách
Có lẽ nào mình mãi phải chia xa

Khi đông về mang cái lạnh cắt da
Ai sẽ nhắc khi anh quên mặc ấm
Vừa tự hỏi vừa cười mình lẩm cẩm
Người bên anh giờ đâu phải là em

Mùa đông ơi đừng vội đến bên thềm
Ta sợ lắm mùa đông mang lạnh tới
Ta vẫn muốn cùng mùa thu Hà nội
Khi chiều buông lòng ấm nỗi nhớ ai..



#12

Nơi Ta Đã Từng Yêu - Thơ: Phan Thế Vĩ


Hà nội mùa này có gì đẹp không em?
Mà trong anh chợt xuyến xao đến lạ
Nhớ bước chân của thời nao rời rã
Theo gót em cho đến tận cuối chiều

Hà Nội trong anh tha thiết một tình yêu
Lá thu phai trên con đường ửng nắng
Nơi góc phố một nụ hôn thầm lặng
Thủa ban đầu ai biết Hà Nội mơ?

Lối em về ngọn gió thoảng hương đưa
Tà áo bay mênh mang chiều dáng hạ
Em thơ dại mà tình anh hối hả
Sóng Hồ Tây gợn mãi tựa trùng dương

Anh! Lặng im giữa miên trường
Nghe tiếng ai âm vang từng câu hát?
Lòng hoang hoải, mà hồn thì đi mất
Có lẽ nào ta quên thật rồi sao?

Anh xa em, chiều Hà Nội mưa mau
Những cánh sen nhạt nhòa nơi khóe mắt
Mùa chưa đi mà lòng người se sắt
Mối tình đầu có mấy khi dịu êm?

Hà Nội mùa này có gì đẹp không em?
Con đường xưa bây giờ xa xôi quá!
Anh vẫn đi qua từng miền đất lạ
Vẫn mong ngày trở lại nơi mình yêu.

Hồ Tây chiều thu.

#13

Em Sẽ Về Hà Nội Giữa Tháng 12 - Thơ: Kim Oanh


Em định chưa về Hà Nội tháng mười hai
Bởi cái rét mùa đông nó chênh chao lắm
Em sợ những ngày không còn nắng ấm
Sợ rằng chúng mình chẳng giữ chặt được bàn tay

Em định về giữa mùa lá đổ thu say
Hay có thể sớm hơn vào dịp mưa ngâu thánh thót
Câu tin yêu vỗ về trong tim vẫn còn mật ngọt
Một lần thôi...nhưng cho em nhớ đến trọn đời

Nhưng em sẽ về Hà Nội đấy người ơi
Tháng mười hai, em bên anh trao nồng nàn hơi ấm
Biết đâu đấy ...
em mang đến cho anh niềm vui trong những ngày rét đậm
Giữa cái rét chênh chao...hơi thở em sẽ như con nắng đong đầy!



#14

Hà Nội Đông Về - Thơ: Hồng Giang


Hà Nội đầu đông có lạnh không em
Con đường xưa vẫn quen mùi hoa sữa
Chiếc lá thu rơi bên ngoài khung cửa
Lối ai về nhớ một nửa yêu thương

Hồ Tây bây giờ còn thấy vấn vương
Đường Trịnh Công Sơn thương đời " Cát Bụi"
Phố Ven Hồ hai con rồng đắp nổi
Em vẫn về trong nỗi nhớ hanh hao

Ngọn sóng Tây Hồ vẫn cứ xôn xao
Con đường mới ôm vào bao kỷ niệm
Anh đi xa nửa đời còn tìm kiếm
Hương cốm ngày nào hiếm bữa mẹ rang

Đầm Sen vẫn chờ ngày ấy anh sang
Vài bông tím muộn màng vừa mới nở
Gió vẫn thì thầm bên anh nhắc nhở
Đông sang rồi đừng để lỡ xuân em

Hà Nội đông về phố vẫn bon chen
Đường em đi ....
Chợt thèm.....
Bờ vai ấm !

nhành hoa sữa Hà Nội.

#15

Hà Nội Đêm - Thơ: Phương Lý


Đêm Hà Nội bỗng giật mình trở gió
Giữa hè rồi sao lại giống như thu
Em một mình bước những bước hư vô
Bờ vai lạnh chút hao gầy xao xác.

Hàng liễu rũ bên hồ rung rinh hát
Hồ Tây dường như nước cũng lắng lòng
Anh ở đâu có chợt nhớ em không
Vàng vọt nhớ nên đèn đường hiu hắt.

Hà Nội về đêm ve kêu như hát
Khúc giao thoa đêm xuống mát dịu rồi
Em – Hồ tây- sao chợt thấy bồi hồi
Đêm Hà Nội nghe lòng như có nhạc.



#16

Kịp Không Anh - Thơ: Quý Phương


Mình cùng về Hà Nội kịp không anh
Đi dưới hàng cây xanh màu nắng mới
Cảm nhận rét run cuối Thu Hà Nội
Khi Đông sắp về cuốn lá vàng rơi

Thu tần ngần còn mơ ước xa xôi
Chưa kịp nói những lời tha thiết nhớ
Cứ bịn rịn níu hoài mùa gió trở
Cuốn mùa vàng mùa rụng lá xác xơ

Cho em về đi cùng anh dạo bờ hồ
Rồi kể em nghe mười hai mùa thương nhớ
Tháng năm rực trời mùa hoa phượng nở
Từng cánh rơi rơi đỏ thắm con đường

Hoa sữa nồng nàn ngào ngạt mùi hương
Con phố nhỏ bước chân ta in dấu
Cho em trở về tuổi ô mai ,mơ ,sấu
Nhớ nghe anh thời thơ ấu đã từng

Anh đưa em về Hà Nội chớm Đông
Để cảm nhận rét run trong nhịp thở
Em cùng anh ta trên từng con phố
Nồng nàn yêu thương Hà Nội ngày về.

một thoáng Hồ Tây.

#17

Nhớ Mùa Đông Hà Nội - Thơ: Trương Tuấn Phương


Em nhớ anh, nhớ Hà Nội dấu yêu !
Nhớ phố cổ suy tư những nỗi niềm trăn trở
Mùa đông chơi vơi - câu hẹn thề đã lỡ
Mây trắng bồng bềnh, chở ký ức về ngang

Hà Nội bồi hồi đón cái lạnh miên man
Gió cứ chạy lang thang như nửa mê, nửa tỉnh
Tiếng chim ca sao thiết tha , bịn rịn !
Hàng cây thẫn thờ, ru chiều xuống mênh mông !

Em nhớ mái chèo , khua nhẹ nước trên sông
Nhớ phố chợ đông vui, bước chân người hối hả
Ngõ nhỏ quanh co, mùa này xao xác lá
Hoa cải rực vàng, trải thảm dưới trời xanh !

Em nhớ ban mai , sương đọng giọt long lanh
Những tiếng rao hàng, đong đưa theo nhịp bước
Hàng liễu thắm, nghiêng mình soi bóng nước
Công viên buồn, ghế đá cũng hắt hiu !

Đi giữa Saigon, nghe nỗi nhớ liêu xiêu !
Mùa đông qua đi rồi mùa đông lại đến
Hà Nội trong em luôn thân thương, trìu mến
Dù tình chúng mình chỉ còn lại trong mơ!



#18

Hà Nội Đầu Xuân - Thơ: Sa Sa


Hà nội xuân về mưa vẫn rơi
Mưa xuân rả rích ướt vai người
Mưa cho cây nảy chồi non mới
Mưa đọng giọt buồn trên mắt môi

Hà nội xuân về thật dịu êm
Mưa xuân nhè nhẹ phủ bên thềm
khẽ khàng thánh thót như cung phím
Mưa trắng sương mờ trên tóc em

Hà nội xuân về mưa vẫn bay
Gió vờn cành lá khẽ lung lay
Người đi dạo phố đầy mê mải
Xuân đến đây rồi thật đắm say.

Tháp Rùa về đêm.

#19

Hà Nội Mùa Này - Thơ: Đức Thọ


Hà nội mùa đông lạnh lắm đó người ơi!
Không đắm say nhưng rét làm khó chịu
Để em về chơi không mặc quần áo cộc
Phải quàng khăn áo khoác nặng bờ vai

Hà Nội mùa này nỗi nhớ cũng tăng dần
Chẳng ai khóc mà nền nhà sao lạnh giá
Mỗi khi về nhà lòng người lại thầm ước
Quần áo giặt đầy sao nắng chạy đi đâu

Hà Nội mùa này đôi lúc cũng mưa mau
Em đi đâu nhớ mặc áo mưa không ướt
Cơn mưa đầu mùa, chẳng lâu tha thiết
Vẫn thấm vào người, cùng cái rét tái tê

Hà Nội mùa này vẫn nhiều các loài hoa
Em nhìn xem loại cúc vàng kia thì đã rõ
Hoa thắm màu lung linh theo chiều gió
Vàng cả một vùng. Hà thành đó em ơi.!



#20

Nhớ Hà Nội - Thơ: Đức Triển


Hà Nội ơi! Đông về anh nhớ lắm,
Nhớ Hồ Tây mặt nước phủ sương mờ,
Nhớ "Thanh Xuân" phố mới đẹp trong mơ,
Đường "Nguyễn Trãi" hàng giờ xe hối hả.

Nơi xa vắng trái tim xao xuyến lạ,
Như chao nghiêng tất cả nỗi niềm riêng.
Như tình yêu nhung nhớ rất thiêng liêng,
Xa là nhớ mong có ngày về lại.

Ôi! Cái nhớ sao mà da diết mãi.
Nhớ nồng nàn vì Hà Nội thân yêu.
Người Hà Nội dáng duyên nét yêu kiều
Đôi mắt biếc dịu hiền mà manh mẽ .

Hà Nôi ơi! Sao đêm nay quạnh quẽ,
Phải chăng vì cái nhớ quá mà thôi.
Cảm xúc tình chung nên dạ bồi hồi.
Ngày xuân đến...
Anh sẽ về Hà Nội!

một góc Hồ Tây.

#21

Hà Nội Heo May - Thơ: Bình An Linh Chi


Hà Nội mùa này trở cơn gió heo may
Hoa sữa nồng nàn em cuộn mình hơi thở
Anh có nhớ không ngọc lan rơi trước ngõ
Tim tím một trời ta hò hẹn ước mơ

Hà Nội trong em những con phố ban trưa
Một chút nắng hanh se se cơn gió lạnh
Anh có về không mặt hồ Tây sóng sánh
Như nhắc thầm thì bờ môi nhỏ chờ mong

Hà Nội mùa này khi con phố vào Đông
Em vẫn chờ ai gửi len về đan áo
Áo tuy không dầy nhưng tấm lòng em gửi
Nhắn anh bên này, gió trở lạnh rồi anh

Hà Nội yêu ơi em muốn đến bên anh
Nụ hôn đầu Đông, vòng tay ôm rất ấm
Ghé tai thì thầm, để tình ta thật rộng
Thương lắm vai gầy ... anh có ĐỢI em không?



#22

Hà Nội Của Anh - Thơ: Giang Hồng


Chỉ còn nhành nắng cuối mùa rơi trên tay em vội
Thu đi qua khép ngọn heo may sau bóng lá Hồ Gươm
Gió vươn vai theo nhịp cầu về phía Sông Hồng
Em đứng đợi giữa chênh chao nắng gió

Hà Nội của anh tháng mười hoa sữa mờ tỏ
Rơi những nụ thơ trên vỉa hè đường Nguyễn Du
Em nhặt lên vấp phải vách sương mù
Trôi về lãng đãng Hồ Tây chiều mây trắng

Năm cửa ô một sáng đông trầm lặng
Bông cúc họa mi rót một tiếng thì thầm
Em sẽ đợi đến bao giờ để Hà Nội vào xuân
Màu đào phai hồng nhuộm màu mái phố

Hằn sâu nếp thời gian trên hàng ngói cổ
Gió hun hút qua ba mươi sáu phố phường
Ngõ nhỏ thuở nào trang sách cũ nét mực tím còn vương
Chỉ có chúng ta không còn là của ngày xưa nữa.

cầu Long Biên - Hà Nội.

#23

Mùa Đông Hà Nội - Thơ: Đức Triển


Hà Nội lại về gió mùa đông bắc,
Phố phường mưa lất phất ướt hàng hiên.
Mưa lẳng lơ rơi nhẹ ướt mi hiền,
Càng lúng liếng chớp hoài duyên đến thế...

Hà Nội đẹp đông về như tranh vẽ,
Phố vẫn vui nhè nhẹ lá rơi đầy.
Hoa vẫn tươi dưới những hàng cây,
Người hối hả đi về như mắc cửi.

Anh hẹn đến bên em cho gần gũi,
Lẽ "yêu đương" đã có tự bao giờ.
Đan dệt tình thương trong những ước mơ,
Từ ánh mắt như ngày đầu gặp gỡ...

Gió đông bắc đưa thơm nồng hơi thở.
Cho cái duyên sưởi ấm mãi bền lâu.
Như say sưa ngây ngất mối tình đầu,
Càng thắm đượm tâm hồn tươi trẻ mãi..



#24

Nhớ Hà Nội - Thơ: Vũ Dung


Ồn ào Hà Nội phố đông
Trời xanh xanh thẳm mênh mông gió chiều
Đi xa nhớ biết bao nhiêu
Hà Thành náo nhiệt cùng nhiều nét riêng

Thăng Long Hà Nội linh thiêng
Hồ Tây bàng bạc nắng nghiêng mặt hồ
Tháp rùa cổ kính điểm tô
Hoàn Kiếm xanh ngắt tích hồ trả gươm

Cầu Long Biên đứng khiêm nhường
Hơn trăm năm tuổi kiên cường đạn bom
Chợ Đồng Xuân cổ, mái vòm
Cột cờ Hà Nội vẫn còn vẹn nguyên

Sông Hồng như dải lụa mềm
Quanh năm nước đỏ êm đềm phù sa
Dịu dàng cô gái đất Hà
Nụ cười sáng dáng ngọc ngà thanh tao

Làn da trắng, giọng ngọt ngào
Xa rồi nhớ mãi hôm nào bên em
Dịu dàng lạ vẫn thấy quen
Em như nhụy ngát hương sen Tây Hồ.

lăng chủ tịch Hồ Chí Minh - Hà Nội.

#25

Hà Nội Giao Mùa - Thơ & Tình


Tháng giao mùa Hà Nội thật nên thơ
Như cô gái tuổi trăng tròn đỏng đảnh
Ánh mắt ngọc đong đưa sóng sánh
Màu lẵng lơ của buổi xuân thì

Hà Nội giao mùa mưa bụi li ti
Buổi sáng long lanh Hồ gươm mờ ảo
Họ nhà Bằng Lăng còn chưa thay áo
Lá vàng khô bấu víu lấy thân cành

Mấy gốc Bàng xòe lộc mới non xanh
Hoa sữa trắng trinh rắc đấy ngõ phố
Hương dìu dịu quyện vào trong gió
Em sao chưa về chắc sẽ nôn nao !

Hà Nội giao mùa lộng lẫy biết bao
Lá đỏ lá xanh, lộc non chồi nhú
Hoa trắng, hoa hồng màu nào cũng đủ
Hà Nội giao thoa đang rủ em về

Em muốn ngắm nhìn Hà Nội chân quê ?
Ta đến Xã Đàn cùng mua hoa Bưởi
Một chùm hoa vẫn còn tươi mới
Ngan ngát hương đồng gió núi mê say

Hà nội mùa này gió thổi lắt lay
Con gái cưỡi xe thì ưa diện váy
Khăn lụa Hà Đông , áo choàng thắt đáy
Mái tóc mây bay vẫy gọi em về

Hà nội giao mùa phố thị thôn quê
Những khu cao ốc mọc bên xóm lá
Kiến trúc giao thời đẹp như tranh họa
Âu Á đông tây hội đủ sắc màu !

Em có về thì nhớ về cho mau
Về mà thưởng thức mùi hương Hà Nội
Để hết giao mùa sẽ là tiếc nuối
Chẵng đâu đẹp như Hà Nội anh đâu!



#26

Đông Hà Nội - Thơ: Tâm Nguyễn


Gió se lạnh mặt Hồ Gươm gợn sóng
Tháp Rùa thiêng soi bóng dưới mờ sương
Lá rơi rơi vắng vẻ dưới con đường
Đông lạnh lẽo người xa phương có nhớ

Hoa sữa thơm gieo vào miền xứ sở
Ta chờ nhau bao cách trở nhớ thương
Bóng hình em trong nhung nhớ sầu vương
Chiều nắng ngả ước chung đường đôi lứa

Hà Nội ơi trái tim yêu chia nửa
Thoáng hồ tây chan chứa những niềm đau
Sao thời gian cứ vội bước qua mau
Để đông lạnh với một màu u ám

Em về đâu cho trời xanh đen xám
Không còn trăng ảm đạm những đêm thâu
Ta xa nhau ai chung bắc nhịp cầu
Giữa Hà Nội trơ mái lầu rêu phủ.

nhà hát lớn Hà Nội.

#27

Hà Nội Đêm Nhớ - Thơ: Phương Vũ


Hà Nội mùa này chuyển gió lạnh anh ơi...
Nhành hoa sữa chơi vơi trong đêm tối
Cũng như em dang tay đang chới với
Muốn bàn tay anh dẫn lối em về.

Hà Nội đêm sao dài quá lê thê
Để hàng liễu cứ u mê thương nhớ
Cơn gió kia cũng buông lời than thở
Cho đêm về hờ hững một bờ vai.

Gió mùa về cho tê tái tim ai
Hay bởi yêu lên bóng mai chờ đợi
Cho mắt huyền cứ hàng đêm vời vợi
Gom tình buồn cho tê dại bờ môi.

Đông sắp về mang nỗi nhớ anh ơi
Lòng vắng anh lên nỗi buồn quạnh quẽ
Cơn gió lạnh làm môi em run nhẹ
Se sắt lòng gọi khẽ ...dấu yêu ơi..!!

...

Buổi giao lưu thơ với chủ đề Hà Nội tình yêu & nỗi nhớ của CLB Thơ Xướng Họa của chúng ta đã thành công tốt đẹp. Hẹn gặp lại các bạn vào buổi giao lưu tuần sau nhé!..