Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2018

Chùm thơ Yêu Thương Nhạt Nhòa thật hay với chút buồn man mác



Lời đầu tiên Nguyễn Đức Tuyên xin phép gửi lời chào thân ái và lời chúc sức khỏe, hạnh phúc tới các quý thi hữu trong và ngoài CLB Thơ Xướng Họa một lời chào thương thương nhất.

Như thường lệ, hôm nay Đức Tuyên được thay mặt trang thơ làm chủ bút với tựa đề: YÊU THƯƠNG NHẠT NHÒA.

Thưa quý vị tình thơ, không phải ai trong mỗi chúng ta cũng có một tình yêu như mong đợi. Người đi, kẻ nhớ, người hứa, kẻ lãng quên... Vì tình yêu là muôn màu của cuộc sống. Có giận, hờn, yêu, ghét, nhớ, mong...

Hôm nay đây Đức Tuyên xin phép được chia sẻ chút cảm xúc của mình qua bài thơ:

yêu thương nay đã nhạt nhòa.

#1

Yêu Thương Quá Hóa Nhạt Nhòa - Thơ: Nguyễn Đức Tuyên


Từ hôm ấy ta vội bước qua nhau
Chẳng gần nữa hai mái đầu xa lạ
Rồi mải miết trên con đường trăm ngả
Thiêu đốt lòng nhớ thuở đã từng yêu.

Từ hôm ấy trên phố vắng buổi chiều
Có một gã đăm chiêu nhìn vời vợi
Bỗng hụt hẫng tâm hồn đầy chới với
Ngóng một người mong đợi kẻ ra đi.

Từ hôm ấy trong tiếng gió thầm thì
Mưa lặng lẽ khóe mi dòng lệ đổ
Rồi chảy ngược oằn thân gầy vẫn cố
Cười một mình loang lổ vết kim đâm.

Từ hôm ấy cõi tạm chốn luân trầm
Kẻ khờ dại buồn xa xăm chẳng nói
Chỉ lầm lũi lê bước chân mệt mỏi
Đợi chờ hoài đau nhói cả buồng tim.



#2

Xin Còn Gọi Tên Nhau - Thơ: Sen Hồng


Nếu không thể, ta chào nhau buổi sáng
Cũng không thể cuối con đường hoàng hôn màu tím
Thì xin hãy giữ một khoảng lặng trong tim
Để ghi nhớ cái thuở ban đầu ta kiếm tìm

Nếu không thể, cũng đừng nên tuyệt tình
Vì bóng hình anh ngàn năm vẫn còn đó
Lời anh hứa vẫn còn nguyên góc nhỏ
Trong tim em chưa rõ nguồn cơn

Nếu có thể, cho em được nhớ nhiều hơn
Một khoảng, không thể phai sờn theo năm tháng
Nó có thể, là động lực giúp em vượt qua mọi choạng vạng
Giúp em vượt qua vô vàn khó khăn trong những ngày đông lạnh giá

Nếu có thể, đừng để tình nhạt nhoà
Đừng bôi xoá những kỉ niệm mà ta trao tất cả
Nếu có thể, đừng xem nhau xa lạ
Nếu có thể, ta hãy gọi tên nhau.

cuộc tình nay đã nhạt nhòa.

#3

Bến Sông Xưa - Thơ: Khoảng Lặng Riêng


Từ hôm ấy em đi không về nữa
Bóng con đò hiu hắt giữa dòng trôi
Vắng em qua ngọn gió cũng im rồi
Trong lằng lặng chỉ mình tôi tim nhói

Từ hôm ấy dòng sông như hờn dỗi
Lững lờ buồn chẳng còn vội như xưa
Chẳng mong người đưa đón buổi ban trưa
Khi tắt nắng bóng ai vừa kịp lại

Từ hôm ấy nụ cười xưa đi mãi
Kẻ lái đò như hoang dại vần thơ
Giữa dòng đời mà như thực như mơ
Câu khoan nhặt chẳng còn chờ ai nữa

Từ hôm ấy cắm cây sào đứng tựa
Giữa dòng trôi quên lời hứa hôm nào
Không mỏi mòn mà cũng chẳng khát khao
Hứa không buồn thêm một lần nào nữa

Từ hôm ấy ông lái đò ngồi tựa
Buông mái chèo bỏ mặc buổi đò đưa.



#4

Nợ Duyên Chẳng Trọn - Thơ: Nhi Ai


Duyên mình không nợ
Nên lỡ đời nhau...
Hương yêu giờ đã bạc màu
Để đau để xót nghẹn ngào tình tan !

Mộng vàng chẳng được
Trọn bước chung đôi...
Đường đời quạnh quẽ mình tôi
Đi về lẻ bóng đơn côi một mình !

Thương tình dang dỡ
Người nỡ quay đi
Sầu đau cứ mãi ôm ghì
Từng đêm chiếc bóng buồn ghi vào lòng !

Còn mong gì nữa
Đôi lứa uyên ương
Khi đời đã ngược bước đường
Thì thôi quên nhé...vấn vương thêm sầu !

Tình đầu chôn giấu
Buồn thấu trời xanh
Hồng nhan phận bạc cam đành
Duyên mình chẳng trọn...tình anh trao người !

Tình đời gian dối
Tiếc nuối được chi
Chúc người đẹp mối tình si
Tôi về chôn cất những gì đắng cay !

Tương lai ngời sáng
Mãi rạng xinh tươi
Bên đời ta cứ vui cười
Quên tình bạc bẽo... quên người dối gian !

cô gái buồn vì tình duyên chẳng trọn.

#4.1

Duyên Tàn - Thơ: Khương Hùng


Duyên đã tàn rồi
Thì thôi đừng nhớ
Để cho còn chút dư hờ
Câu thơ vần ghép dại khờ nhớ thương

Uyên ương tan dã
Vội vã xa nhau
Nhắc chi cho lại thêm đau
Đêm buồn cô lẻ u sầu đắng cay

Người say tình mới
Thả lời chát chua
Để cho nhòa nhạt duyên thừa
Chạnh lòng chợt nhớ duyên xưa hết rồi



#5

Anh Đã Sai - Thơ: Ngọc Hà Lê


Sao bây giờ anh mới hiểu anh ơi
Khi hai người đã đôi bờ ngăn cách
Khi giờ đây không thể nào gắn chặt
Tình đong đầy như mật ngọt rời xa

Nhớ thật nhiều dù ngày tháng phôi pha
Qua tháng năm sẽ phai nhòa ký ức
Khi giờ này em êm đềm hạnh phúc
Anh lục tìm lay động trái tim côi

Anh cùng người ta phiêu bạt chân trời
Nghìn trùng xa xôi âm thầm lặng lẽ
Đến lúc này mới thấy lòng quạnh quẽ
Anh không người chia sẻ gánh lo toan

Cuộc sống bất hòa nhòa lệ chứa chan
Anh lại về thở than mình mỏi mệt
Muốn rời xa không còn gì nuối tiếc
Sai một lần ân hận để lòng đau.

cô gái buồn vì tình yêu đã nhạt.

#6

Hai Đầu Nỗi Nhớ - Thơ: Người Dưng


Từ độ ấy mình chợt chẳng ghé thăm
Rồi cứ thế theo tháng năm phai nhạt
Không lần lựa gom nhặt đàn với hát
Bản nhạc buồn cứ man mát thoảng qua

Từ độ ấy thương với nhớ nhạt nhòa
Anh chấp nhận xót xa mình đơn lẻ
Bên người ấy em sẽ không quạnh quẽ
Mãi ngọt ngào vui vẻ với người dưng

Từ độ ấy lạnh nhạt tựa muối gừng
Em và anh cứ dưng dưng đến lạ
Lâu không gặp khoảng vô định nước lã
Anh quay về với cõi dạ tổn thương.



#7

Duyên Hờ Hững - Thơ: Triệu Thị Nhâm


Duyên hờ hững cho lòng buồn vô hạn
Cung nguyệt sầu ánh nhạt tỏa hồn tôi
Gió hắt hiu thổi nhung nhớ tơi bời
Vô tình cuốn trái tim tôi rối rắm

Ai lang thang lãng du miền say đắm
Mải rong chơi ngắm sắc nước mây trời
Ai đợi chờ trong lặng thầm chơi vơi
Duyên hờ hững sầu tuôn rơi gối ướt

Mưa đau xót tiếc thương tình mộng ước
Phận lỡ làng ta đều bước sang ngang
Duyên hờ hững để cay đắng lệ tràn
Tình rẽ lối nát tan hoài vô vọng

Đem yêu thương gửi vào trong gió lộng
Hãy cuốn đi những xao động trái tim
Duyên hờ hững chẳng còn nỗi đau ghìm
Tâm hồn sẽ bình yên thôi vương vấn.

yêu thương quá hóa nhạt nhòa.

#8

Xa Rồi - Thơ: Nguyên Hạnh


Xa nhau rồi thật đó phải không em
Đâu còn nữa môi mềm đêm hẹn ước
Quên yêu thương bàn chân như bước ngược
Lối cũ về biết trước sẽ chẳng êm .

Chúc cho em bên người ấy êm đềm
Trong hạnh phúc từng đêm em vẫn nhớ
Một vòng tay mong chờ nâng hơi thở
Đưa ta vào cõi mộng nhớ không em ?

Kỷ niệm ấy bây giờ đã cũ mèm
Có nhắc lại chỉ đem nhiều đau đớn
Chợt nhói đau trái tim mình sóng gợn
Xa lắm rồi hồn lớn giữa thinh không.

Con đường em không thể toàn hoa hồng
Nao lòng lắm như không hề xa lạ
Giữa một miền mhat nhòa xa xôi quá
Đưa tay cầu hái quả ngọt ngày xưa.



#9

Lạnh - Thơ: Nguyễn Anh Minh


Có ai biết tình là gì không nhỉ
Mà sao buồn lại chỉ rót vào tim
Quá khứ ơi hãy cứ ngủ im lìm
Đừng thức dậy kiếm tìm chi ai nữa

Phận sướng khổ là do mình chọn lựa.
Một lần sai vết cứa sẽ khó lành
Ngẫm sự đời duyên số thật mong manh
Sao lại nỡ đoạn đành gieo oan trái

Làm hồn cứ hoài trở trăn khắc khoải
Đêm lại ngày mê mải dệt thương đau
Kỷ niệm xưa bên trong dạ úa nhàu
Bao ước mộng từ lâu thành huyễn hoặc

Dấu yêu à ta xin em đừng nhắc
Yên ả lòng khúc nhạc của ngày xanh
Chỉ mong sao nơi ấy mãi an lành
Dẫu vạn nẻo chân thành đang vụn vỡ

Hẹn kiếp khác ta mình sang trả nợ
Để hồn hoang khỏi ràng rỡ chính mình
Muộn màng rồi chưa đủ để lung linh
Ta đợi nắng để hồi sinh hy vọng.

cô gái trong chiều hoàng hôn.

#10

Hái Lại Bình Yên - Thơ: Hoa Cúc Trắng


Em ngu ngốc... thật lòng em ngu ngốc
Khi vội tin .. lời nói đó thật lòng
Em đem hết tình yêu và hy vọng
Để nhận về một thoáng chốc hư không

Em ngu ngốc khi mơ ước viển vông
Một mái ấm bình yên và đơn giản
Phía trước sân với giàn thiên lý tỏa
Đàn gà con và những nụ cười hồng

Em ngu ngốc để nhận lại nhớ mong
Những khờ dại mang tên là mãi mãi
Để đêm về em ôm trăng khăc khoải
Thanh xuân ơi... em khóc nhẹm một nỗi niềm

Bỏ đi em để với lại một đức tin
Để thương nhớ những tháng năm đau mãi
Ước mơ mầu nào ai thương nhớ lại
Mỉm cười hiền để hái lại một bình yên.



#11

Có Những Ngày Ta Muốn Được Bình Yên - Thơ: Hoàng Tường


Có những ngày..ta muốn được bình yên
Để quên hết những muộn phiền vô cớ
Nhưng ký ức bỗng ùa về nỗi sợ
Nơi cuối đường..lại lỡ một tình yêu

Có những đêm...lòng tự vấn bao điều
Và tự hỏi mình có yêu không nhỉ
Hay chỉ là những phút giây mộng mị
Mảnh Trăng buồn thêu sợi chỉ long lanh..

Có những khi..niềm tin ấy đã thành
Khi Hạ đến chiều mong manh lá đổ
Ôm khắc khoải chờ Thu vàng mấy độ
Một kiếp chờ trong đói khổ vì nhau?

Có không em...Trời ban phép nhiệm mầu?
Để ta hưởng đời bể dâu trọn vẹn
Bao cách trở chung một lòng vun vén
Tháng năm chờ...Ô Thước hẹn mùa yêu

Gió chờ ai nơi cát trắng biển chiều
Mà lặng lẽ chốn lãng phiêu ngừng thổi?

cô gái xinh đẹp buồn man mác.

#12

Dĩ Vãng Cuộc Tình - Thơ: Hồng Thất Công


Đã lâu rồi từ lúc em lặng im
Để nỗi nhớ luôn thắt ghìm đáy dạ
Bao kỉ niệm giờ đây dường như đã
Cứ trôi dần cùng với cả yêu thương

Em biết chăng tình nghĩa nhạt môi hường
Làm nẫu nuột rồi vấn vương lòng trí
Và đọng lại trong ta nhiều suy nghĩ
Hỏi cuộc tình? phải chăng chỉ là mơ

Hay vì ta quá tin tưởng dại khờ
Trao tình cảm cách ngẩn ngơ điên vội
Hay ta đã làm gì em giận dỗi
Nói đi nào ta biết tội sửa sai

Hay vì ta địa lý khoảng cách dài
Nên hẹn ước chẳng tương lai kết mộng
Hay là Bậu sợ gì trong cuộc sống
Rồi nghĩ nhiều để trống rỗng ùa vây

Ơ kìa em! Trắc trở vẫn còn đầy
Và hạnh phúc mình dựng xây từ đó
Những lo lắng đừng bận tâm hãy bỏ
Để tình ta rồi sẽ có hương nồng

Những lỗi lầm cứ để nó trôi sông
Vào dĩ vãng chốn tang bồng hư ảo
Vì đã biết cuộc đời đầy giả tạo
Cùng khó khăn và mưa bão thật nhiều

Hãy dặn lòng chớ để lạc hồn phiêu
Rồi phải nhận đến trăm điều hoang đãng
Người nên giữ những gì là xứng đáng
Chớ để cho thành Dĩ Vãng Cuộc Tình.



#12.1

Cho.. Một Tình Yêu - Thơ: Người Dưng


Biết là buồn nhưng em vẫn yêu anh
Vẫn nhớ đến lúc chúng mình thân ái
Vẫn mong anh một lần quay trở lại
Chỉ một lần cười nói với em thôi...

Thời gian ngắn cũng đã sắp hết rồi
Mai em chỉ là mây trời gió thoảng
Để anh xếp ngăn cuối cùng dĩ vãng
Một tình yêu em trao trọn hết mình...

Hơn một lần em muốn gọi tên anh
Tim đau lắm vỡ òa bao cảm xúc
Anh đã quên và anh không là thật
Chỉ riêng em nghe cay đắng nghẹn ngào...

Cứ im lặng thì tất cả sẽ đau
Anh hãy nói ra điều mình mong muốn
Bởi có lẽ để mai này sẽ muộn
Chẳng kịp buồn mà nuối tiếc đâu anh...

Em đã yêu bằng tất cả chân thành
Hãy nói đi vì sao anh thay đổi
Cuộc sống em đang trôi dần về cuối
Đến một ngày rồi cũng hóa tàn tro...

Anh hết yêu nên cứ mãi hững hờ
Em ngậm ngùi một mình bao cay đắng
Chẳng nữa lời dù đau trong thầm lặng
Vẫn yêu anh yêu mê dại điên cuồng...

Có lẽ mai rồi em sẽ thôi buồn
Không nhớ anh không chờ anh đến nữa
Nấm mồ chôn trái tim còn phân nửa
Nửa cho anh sống mãi chẳng linh hồn.

thơ tình yêu nhạt nhòa.

#12.2

Biết Là Vậy Mà Sao Ta Vẫn Cố - Thơ: Hồng Thất Công


Tôi biết rằng yêu em chẳng được chi
Mà sao lại cứ ôm ghì như thế
Trái tim nhỏ vương nỗi buồn rơi lệ
Mà thật lòng cũng không thể rời xa

Tôi biết rằng yêu chẳng được gì mà
Phải gánh chịu nhiều xót xa đau khổ
Biết là vậy mà sao tôi vẫn cố
Để suốt đời bão tố cứ ùa vây

Tôi biết rằng nhung nhớ làm hao gầy
Mà vẫn cố rồi dựng xây giấc mộng
Thầm ước nguyện đôi mình chung cuộc sống
Một mái nhà đầy gió lộng đẹp xinh

Tôi biết rằng hạnh phúc từ chối mình
Bởi số phận đành lặng thinh chịu lấy
Ôi! Cuộc sống tình yêu trời định vậy
Ngắm nhìn người cách trở vẫy chào ta.



#12.3

Thương - Thơ: Sen Hồng


Biết ngược đường mà em vẫn cứ thương
Cứ thể là đã vương từ kiếp trước
Thương anh rồi em nào đâu dám ước
Được bên người ta sánh bước chung đôi

Chỉ biết thương, thương nhiều lắm thế thôi
Không thể nào diễn tả bằng lời được
Nhiều khi để trong tim nhiều vết xước
Dẫu ngược đường, ta cũng hướng tìm nhau

Yêu ngược đường, tình ta sẽ rất đau
Tim nát nhàu vì đôi ta cùng nhớ
Dù ở xa nhưng cùng chung nhịp thở
Vắng một ngày mà nức nở con tim

Thương nhau lắm, và phải cố nén kìm
Và hãy làm cho tim luôn nồng ấm
Để phương xa hai người cùng thấm đẫm
Nỗi nhớ này là tình đẹp yêu xa.

tình mình đã nhạt rồi phải không em.

#13

Chơi Vơi Niềm Nhớ - Thơ: Nguyên Vy


Ta vẫn biết yêu thương là chuốc khổ
Nhưng tim hồng chật chổ bóng hình trao
Từng đêm thâu nỗi nhớ đến dạt dào
Mong giấc mộng chênh chao vơi sầu trĩu

Ngày tháng hết tình còn buồn thất thỉu
Sợ rồi đây thôi níu giấc mơ nồng
Mãi vương nhiều nuối tiếc lạnh như đông
Người vời vợi long đong tìm hạnh phúc

Tim chới với khi tình trao rất thực
Cứ đong đưa ký ức quá xa vời
Chắc gì tình trọn vẹn ái yên nơi
Rất có thể xa khơi tìm đâu thấy

Nếu đã biết tình ta là như vậy
Mà cớ sao thương lấy chẳng nhạt nhòa
Ôm khối tình mộng tưởng những ngày qua
Rồi tất cả vỡ oà Bao kỷ niệm

Nghe gió lạnh chiều hoàng hôn mây tím
Dệt nỗi sầu tắt lịm nắng vàng tươi
Làm sợi mưa hiu hắt rớt tơi bời
Thương nhớ vẫn chơi vơi nhiều hờn dỗi.



#14

Mưa Buồn - Thơ: Đỗ Minh Anh


Cuộc tình xưa ta vất vả kiếm tìm
Nay vụt mất như bóng chim tăm cá
Có phải không ta đã hơi vội vã
Đặt lòng tin tất cả ở trong nhau.

Rời xa rồi tim mới chợt thấy đau
Bao kỷ niệm bên nhau đâu quên lãng
Ngoài trời kia giọt mưa rơi lãng đãng
Hay ông trời cố xóa quãng đường xưa.

Lòng khắc thoải thầm đếm từng giọt mưa
Tiếng tha thiết như vừa ngân đây đó
Bàn tay ai nắm chặt bàn tay nhỏ
Mà giờ đây bàn tay đó đâu rồi.

Dưới gốc cây nơi hai đứa vẫn ngồi
Giờ lặng thinh trong đơn côi trống vắng
Nơi xưa kia luôn ấm nồng tia nắng
Giờ đâu còn chỉ lẳng lặng mưa rơi.!

tình yêu nhạt nhòa buồn.

#15

Rồi Chúng Minh Cứ Như Thế Không Nhau - Thơ: Sen Hồng


Rồi chúng mình cứ như thế không nhau
Không thể nắm tay hay la cà gốc phố
Không bên nhau những khi chiều mưa đổ
Không hẹn thề sợ chất chứa tim đau

Rồi chúng mình cứ như thế không nhau
Không ai muốn phải đau nhiều vì nhớ
Sợ lắm câu" có duyên mà không nợ"
Nên dặn lòng cứ như thế về sau

Rồi chúng mình cứ như thế không nhau
Tình yêu anh trên công trường màu nắng
Tình yêu em như gừng cay muối mặn
Sóng nô đùa ôm bờ cát trắng phau

Rồi chúng mình cứ như thế không nhau
Yêu thương xin gối đầu lên kỉ niệm
Sợ mất nhau giữa dòng đời phù phiếm
Khắc tên mình lên đường thẳng song song

RỒI CHÚNG MÌNH CỨ NHƯ THẾ PHẢI KHÔNG?



#16

Tìm Về Chốn Cũ - Thơ: Bùi Quốc Việt


Ta lặng lẽ tìm về nơi chốn cũ
Tìm chút tình còn lưu giữ nơi đây
Có yêu thương có mật đắng trải đầy
Cả hình bóng những đêm ngày cọ quậy

Ta tìm lại một nụ hôn vụn dại
Đã trót trao khi tình ái mặn nồng
Để bây giờ ta đứng giữa hư không
Vẫn nhớ mãi nụ hôn đầu trót lỡ

Đến giờ đây trên môi còn bỡ ngỡ
Vị yêu thương còn lan tỏa má hồng
Biết ai còn có đợi nhớ hay mong
Hay trối bỏ để chìm trong dĩ vãng

Nếu một mai trên bước đường phiêu lãng
Người có qua thầm lưu lại chốn này
Xin một lần thắp lại chút hương say
Cho tình mộng không còn cay đắng nữa.


Các bạn vừa xem qua những bài thơ tình yêu viết về chủ đề Yêu Thương Nhạt Nhòa trên CLB Thơ Xướng Họa của chúng tôi. Hẹn gặp lại các bạn vào tuần giao lưu sau nhé!..